kiên nhẫn

Một chút nữa, một chút nữa thôi

Cánh cửa kia đã rất gần rồi

Đôi mắt em rớt lên đó tự bao giờ

Đã có lần em buông xuôi mà nhầm lẫn rằng thả lỏng


Má em đặt lên chiếc gối mềm 

Mắt em "thao thao bất tuyệt" lên khung cửa kính

Bầu trời ngoài kia đen tuyền trong ánh sáng mờ ảo

Một xa xăm, một vô định đến nhói lòng


Em đã thôi nói về tương lai

Và cũng thôi nói về hiện tại

Em đang sống như lý tưởng em được biết

Kiên nhẫn mỗi ngày và bỏ lỡ buông xuôi


Con người ta vốn như cây đó thôi

Một vết thương tự lành bằng bản năng sẵn có

Sẽ là gì nếu em buông bỏ

Sự sống căng tràn sau cú ngã lớn lao


Em sẽ chẳng ngốc nghếch đến thế đâu 

Dẫu cuộc đời lắm khi khốn khó

Không tự huyễn nỗi đau cá nhân là vô hạn 

Bởi lòng kiên nhẫn đã thay em trả lời trọn vẹn 


Giờ em nhận ra, khung cửa sổ vẫn đó

Nhưng hồn em đã thoát ra tự bao giờ

Bầu trời đen, đám mây mờ, chợt ngời sáng


Em đã thấy con đường, em thấy mình tự bước

Những bước đi vững chãi và cũng thật sơ khai

Em hân hoan trong tự do căng tràn

Và bỗng thôi nỗi nhớ khắc khoải


Kiên nhẫn đó, bài học kiên nhẫn đó

Làm sao người ta có thể biết về nó

Nếu không có những ngày băng tan

Hay lúc ngọn núi lửa phun tràn

Người ta sẽ mãi mãi chẳng biết

Chẳng biết rõ đâu, phải không anh?

trang ps. 


No comments:

Trang Ps Blog. Powered by Blogger.