Họ kiếm tiền như thế nào? (1)

Tôi không phải là người kiếm tiền giỏi. Nói chính xác hơn, tôi chưa phải là người kiếm nhiều tiền. Khi nhắc đến danh từ "quyền lực" và đầy mê hoặc ấy, người ta thường ái ngại, cũng chẳng mấy ai hỏi trực tiếp "Mày lương tháng được bao nhiêu?" nếu chưa phải là bạn thân, là người nhà. Thậm chí, càng thân thì người ta càng che giấu chuyện tiền nong. Đa số mọi người đều giấu giếm sự thật về số tiền thực sự mà họ kiếm ra, còn một số ít không thể đếm số tiền mà họ có thể sản sinh mỗi tháng. Trong suốt quãng thời gian gap year cho đến hôm nay, tôi đã đi khắp nơi để tìm hiểu cách những người tôi gặp kiếm tiền như thế nào. Tôi không bắt đầu từ câu hỏi "thu nhập mỗi tháng của anh bao nhiêu?" Chẳng mấy ai có thể thu nhặt thông tin quý giá từ những câu hỏi ngốc nghếch ban đầu.


Trước khi gap year, tôi có được thêm vào một nhóm viết trên Facebook. Cứ mỗi tuần, họ liệt kê hàng chục link bài báo từ các trang nước ngoài để các thành viên chủ động chọn lựa chủ đề thích hợp với khả năng dịch thuật của họ. Trung bình, mỗi người nhận từ 2 đến 3 bài, nhuận bút cho mỗi bài khoảng 100 - 300.000 vnđ, họ kiếm tiền theo kiểu "tích tiểu thành đại". Nếu siêng năng, mỗi tháng, họ sẽ kiếm được khoảng 1tr500 - 2tr đồng, số tiền này vừa đủ để chi trả tiền nhà - tiền xăng xe và tiền gửi xe. Nếu bạn là một người chê đồng tiền nhỏ, bạn có khuynh hướng bỏ qua nhiều cơ hội kiếm đồng tiền nhỏ, và cứ thế, bạn bỏ qua cơ hội kiếm khoản tiền lớn. Với sinh viên, 18 - 22 tuổi, đây là thời điểm họ tích lũy kinh nghiệm, họ không thể kiếm một lúc một khoản tiền lớn từ một công việc, vì vậy, họ chọn tìm kiếm nhiều công việc để "tích tiểu thành đại". Chẳng hạn, ngoài công việc full-time, họ sẽ tìm kiếm một công việc tự do (freelance) phù hợp với khả năng của mình như: chụp ảnh, thiết kế, viết báo, viết kịch bản, viết sách,... Tiền của họ được rót từ nhiều nguồn, hầu như những người tôi gặp đều có ít nhất 2 công việc, tương đương với túi tiền của họ được rót từ hai bình khác nhau.

Bạn không thể mơ mộng kiếm nhiều tiền nếu bạn chưa hoàn thiện kiến thức. Bạn yêu viết lách, nhưng tiền kiếm được từ viết còn khiêm tốn vì bạn chưa phải là một người viết chuyên nghiệp. Thế nên, việc viết đó phải được rèn giũa một ngày. Bạn phải năng viết, năng lắng nghe, đọc sách và đặc biệt đi du lịch nhiều. Hầu hết những người kể chuyện giỏi đều là những người đi nhiều, không ai có thể kể một câu chuyện hay nếu suốt ngày quanh quẩn trong phòng. Họ có thể đọc nhiều sách, và xem tivi, nhưng những chất liệu đó không được họ trải nghiệm thực tế. Họ phải giao du với những người viết tốt, phải học hỏi kinh nghiệm từ những người này, và phải hiểu để kiếm tiền từ viết nên bắt đầu từ đâu. Họ đặc biệt phải bắt đầu từ bậc thang thấp nhất, có thể sẽ phải kiếm đồng tiền nhỏ nhất trước khi kiếm được khoản tiền lớn hơn. Tôi đã từng gặp nhiều người trẻ kiêu ngạo. Họ ngại kiếm tiền lẻ. Tôi đã từng là người như vậy, cho đến khi, tôi nhận ra bản thân thật ngu ngốc. Tôi tự nhủ "mày là ai cơ chứ mà tự cao tự đại". Tính tự cao cũng sẽ đè nát một con người. Chưa kể, tôi đã từng gặp nhiều người mất hàng trăm triệu để học kiếm tiền và để rồi họ bắt đầu kiếm từng đồng tiền nhỏ nhất. Nếu bạn yêu viết, bạn phải xác định, bạn có thể sẽ phải viết 200 - 500 chữ chỉ với 10.000 vnđ, tôi đã từng nhận số tiền ấy cho một bài viết. Hoặc rõ ràng hơn, mội nhân viên phục vụ tại quán cafe chỉ nhận 12.000 vnđ/ tiếng làm việc. Mỗi ngày, họ sẽ kiếm được 100.000 vnđ. Nhưng đó cũng là số tiền cho một tách cafe mà tôi đã uống ở Starbucks. Muốn kiềm nhiều tiền, bạn phải trải qua giai đoạn của việc chịu kiếm tiền ít, thậm chí phải xoay xở để sống ra sao với số tiền ấy.

Cô bạn của tôi nói một câu mà tôi phải suy ngẫm: "Đối với chị thì 2 triệu hay 10 triệu mỗi tháng đều như nhau." Vì chị ta có thể xoay xở sống với 2 triệu mỗi tháng. Tôi cũng đã từng sống như vậy cơ mà. Số đông những người từ tỉnh lên thành phố học và sinh sống đều ở trong những phòng trọ 2, 3 triệu mỗi tháng với những người đã hoặc chưa quen. Mỗi tháng, chúng ta chia sẻ tiền phòng, mỗi đứa chỉ còn lại xấp xỉ 1 triệu đồng đã cộng thêm tiền điện nước. Chúng ta mua đồ ăn bên ngoài về nấu, chúng ta mua vé tháng xe buýt để đến trường, chúng ta sống tằn tiện và không mấy khi xuất hiện ở các buổi tiệc tùng hay chỉ ngắm nhìn các quán cafe qua ô cửa xe buýt. Chúng ta đã từng sống như vậy hay chưa? Cho đến khi chúng ta kiếm được số tiền đầu tiên, chúng ta biết hình thù và nước uống của quán cafe A mà ta từng quan sát từ bên ngoài nay ra sao, chúng ta có cơ hội đặt chân đến chỗ đó và thưởng thức những món ăn bằng số tiền mà mình kiếm được. Thật hạnh phúc quá đúng không? Khi nhìn lại chặng đường kiếm tiền của mình, tôi thấy nó có một bước tiến nổi bật. Từ một cô bé tiết kiệm 1 triệu đồng để có chuyến du lịch một mình lên Sapa, tiếp đó, tôi có chuyến đi bằng máy bay đầu tiên đến Đà Nẵng và kế tiếp đó vài tháng sau, tôi đi Singapore. Từ một đứa không dám vào quán cafe, bây giờ, mỗi tuần tôi dành 5, 6 lần ngồi ở các quán xá, ăn những món ăn bằng số tiền mấy ngày ăn cộng lại thời sinh viên. Đó là một bước tiến đáng kể, thể hiện khả năng kiếm tiền của tôi đã tốt hơn nhiều so với trước, điều đó cũng đồng nghĩa với việc kiến thức của tôi đã khá hơn sau một thời gian dài tích lũy.

Tất cả những CEO tôi gặp đều thông thạo nhiều thứ, từ kinh doanh, đầu tư đến viết lách. Họ đều giỏi. Và họ trải qua một quá trình vất vả rèn luyện. Nếu bạn muốn theo ngành viết, bạn phải đọc ít nhất 4, 5 cuốn sách mỗi tháng và gặp gỡ nói chuyện chuyên sâu với ít nhất 4, 5 người mới mỗi tháng. Bạn phải viết mỗi ngày, tất nhiên rồi, để trở thành một người viết chuyên nghiệp. Bạn có thể sẽ không thể nhìn thấy sự tiến bộ của mình ngay tức khắc nhưng khi đọc những bài viết cách đây 1 năm, bạn gần như nhận thấy sự tiến hóa rõ rệt trong cách dùng từ và khả năng phân tích, kể chuyện,... Mọi thứ luôn thay đổi, và với một người muốn kiếm tiền nhiều, họ phải thay đổi theo chiều hướng tích cực hơn, thậm chí nhanh hơn theo chiều dài thời gian.

Cô bạn của tôi là dân đồ họa. Cô thức đến 3, 4 giờ sáng để hoàn thành sản phẩm cho khách. Sản phẩm đó chỉ 10 $, tương ứng với khoảng 230.000 vnđ, nhưng khiến cô ấy phải làm việc cả ngày tròn. Tôi hỏi cô: "Thông thường, chị ngủ thời gian nào?" Cô trả lời:" Chị thức đến 3h sáng mới bắt đầu đi ngủ." Và tôi cảm thấy điều đó quá kinh khủng với mình, tôi chưa bao giờ/hiếm khi thức ở khoảng thời gian đó. Tôi có thể làm cật lực vào ban ngày, nhưng không thể mằn mò máy tính đến 2, 3 giờ sáng, trừ trường hợp hi hữu. Tôi nhận ra, nhiều bạn bè của mình cũng vậy. Họ làm việc thiếu sống thiếu chết, nấp mình trong những quán cà phê, gõ máy tính lọc cà lọc cọc trong đêm và uống nhiều cốc cà phê trong ngày để khiến đầu óc tỉnh táo. Anh bạn của tôi làm ở một tập đoàn lớn, cuối tuần vẫn mang máy vào quán cafe design sản phẩm cho khách, có đứa giam mình trong nhà suốt ngày chỉ để làm web, thời gian đó, làm nhiều mà vẫn chưa có dư.

Kiếm tiền không dễ dàng chút nào. Tôi muốn nghe câu chuyện làm việc của nhiều người, rồi tôi nhận ra, ông chủ của tôi là nhà đầu tư, nhìn anh có vẻ rảnh rang và thư giãn, nhưng trước đây anh từng làm thiếu sống thiếu chết. Anh phá sản 3 lần, từng mất mát hàng tỷ đồng như vẫn có thể vực dậy. Tuổi trẻ có vài ba triệu trong tay, đó là chuyện bình thường, nhưng phải nghĩ cách gì để thoát cảnh đó đi chứ?


No comments:

Trang Ps Blog. Powered by Blogger.